BỮA CƠM TRI ÂN – GÓI TRỌN NGHĨA TÌNH THÁNG BẢY
Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), sáng ngày 23/7, Hội Liên hiệp Phụ nữ phường Hải Châu đã tổ chức Chương trình "Bữa cơm tri ân" tại gia đình các hội viên là thân nhân liệt sĩ, gia đình người có công với cách mạng. Tại chương trình, cán bộ, hội viên cùng nhau chuẩn bị mâm cơm cúng, thắp hương tưởng niệm, thăm hỏi và sẻ chia với các gia đình chính sách, góp phần lan tỏa truyền thống "Uống nước nhớ nguồn", "Đền ơn đáp nghĩa".
Tại nhà cô Lê Thị Bông, nén hương được thắp lên trước di ảnh người liệt sĩ đã hy sinh từ hơn nửa thế kỷ trước. Chiến tranh đã cướp đi người chồng khi cô mới 23 tuổi, đang mang trong mình đứa con thứ hai chưa đầy 5 tháng. Đứa trẻ ấy lớn lên mà chưa từng được gọi một tiếng cha, chưa từng biết gương mặt của cha mình ra sao, bởi chiến tranh đã cuốn đi cả những tấm ảnh cuối cùng. Đối với người con ấy, chân dung về cha chỉ được vẽ nên bằng ký ức của mẹ, chứ chưa một lần được nhìn thấy bằng đôi mắt của mình.
Khắc nghiệt thay, chiến tranh không chỉ lấy đi người chồng của cô, gia đình chồng cô có ba anh em trai thì chiến tranh cướp đi tất cả. Cha chồng hy sinh từ năm 1961, đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt. Gần 80 tuổi, cô vẫn lặng lẽ chăm sóc người con trai mắc bệnh thần kinh và đau đáu với lời tự sự khiến ai cũng nghẹn lòng: "Một mình cô lo hết... lo đến hết đời thôi...".

Ở ngôi nhà phía đối diện, cô Nguyễn Thị Bảo vẫn cẩn thận lau từng bát hương, bày từng món ăn lên bàn thờ. Chồng cô là thương binh hạng 2/4, nay đã qua đời. Những năm tháng chiến tranh đã khép lại, nhưng ký ức về người bạn đời và những đồng đội đã ngã xuống vẫn luôn hiện diện trong từng nén hương cô thắp mỗi ngày. Đối với cô, việc gìn giữ bàn thờ liệt sĩ không chỉ là trách nhiệm của người ở lại mà còn là cách để nhắc nhở con cháu về sự hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bữa cơm thân mật sau đó được tổ chức tại nhà cô Nguyễn Thị Tám - thương binh 1/4. Trong căn nhà nhỏ, câu chuyện của người nữ kiên cường ấy khiến không ít người lặng đi.
Mười bảy tuổi - độ tuổi nhiều người bắt đầu ước mơ về tương lai.
Còn cô, đó là tuổi mà cô phải đánh đổi một phần cơ thể giữa chiến trường. Bị thương khi đang làm nhiệm vụ, cô trải qua hai lần cắt cụt chân trên chiếc giường ghép bằng nứa, trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Không thuốc giảm đau, không bệnh viện đúng nghĩa, chỉ có ý chí để vượt qua nỗi đau và tiếp tục sống. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, mỗi khi trái gió trở trời, vết thương ấy vẫn nhức buốt, nhắc cô nhớ về những tháng ngày "ăn cơm vắt, uống nước suối", hành quân một mình giữa bom đạn.
Khi được hỏi có tiếc tuổi trẻ không, cô chỉ cười hiền rồi nói: "Tuổi thanh xuân không có...".
Một câu nói ngắn, nhưng đủ để kể hết sự hy sinh của cả một thế hệ.

Trong suốt buổi sáng, những người phụ nữ Hải Châu không chỉ mang đến một bữa cơm tri ân, họ mang theo sự lắng nghe, những cái nắm tay, những lời hỏi han chân thành để sẻ chia với những con người mà chiến tranh đã để lại những khoảng trống không gì bù đắp được.
Có những vết thương đã lành trên da thịt.
Nhưng cũng có những vết thương đi cùng con người đến hết cuộc đời.

Bữa cơm rồi cũng khép lại. Những nén hương trên bàn thờ dần tàn theo làn khói mỏng. Nhưng những câu chuyện về người chồng mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, về người con chưa một lần biết mặt cha, về người nữ thương binh gửi lại một phần thân thể giữa bom đạn... vẫn còn đọng mãi.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với những người mẹ, người vợ, người thương binh ấy, ký ức chưa bao giờ là chuyện của quá khứ. Và có lẽ, ý nghĩa lớn nhất của "Bữa cơm tri ân" không nằm ở mâm cơm được chuẩn bị, mà ở việc thế hệ hôm nay vẫn còn biết ngồi xuống, lắng nghe và gìn giữ những ký ức thiêng liêng ấy bằng tất cả lòng biết ơn.
Trung tâm SNC













